Trong bài dự thi thiết kế thời trang giáng sinh của trường, Yunobei tự tin bước ra sân khấu với bộ trang phục tự may của mình. Tuy nhiên, ngày hôm đó dường như không phải là ngày của cô khi chiếc áo len mà Momiji đan cho cô bỗng trở nên lủng lẻo trước sự trò cười của mọi người. Yunobei đứng trên sân khấu như một đóa hoa hồng bung nở dưới ánh đèn sân khấu, nhưng lại chẳng còn tự tin nữa.
Sau khi giải thích xong, Momiji nhìn thấu tâm tư của Yunobei, cô quyết định sẽ không để bạn thân mình phải xấu hổ. Vội vàng, cô nhanh chóng tháo dây áo len rối và bắt đầu cải thiện nó ngay trước mắt đám đông. Không quản ngại thời gian cũng như sự chú ý, Momiji cầu kỳ chỉnh sửa từng đường kim mũi chỉ, từng chi tiết nhỏ trên chiếc áo len.
Sau một hồi mài mò, áo len đã được cải thiện hoàn hảo, trở nên lộng lẫy hơn bao giờ hết. Yunobei nhìn vào tác phẩm mới của Momiji, ánh mắt cô đầy ước vọng và biết ơn. Từ sự thất vọng ban đầu, giờ đây trên khuôn mặt cô hiện lên nụ cười rạng rỡ và niềm tự tin trở lại. Trước sự ngạc nhiên của đám đông, Momiji và Yunobei cùng nhau bước xuống sân khấu, áo len lần này thật sự đã trở thành tâm điểm của buổi trình diễn.